Từ “Em Bé Hạnh Phúc” đến hành trình trở thành nhà giáo dục và chuyên gia tâm lý
Không bắt đầu sự nghiệp bằng những học hàm hay công trình nghiên cứu, hành trình làm giáo dục của Viện trưởng Nguyễn Thị Thùy Dung khởi nguồn từ một vai trò rất đời thường: người mẹ. Và chính từ trải nghiệm làm mẹ ấy, ngôi trường mầm non song ngữ “Em Bé Hạnh Phúc” đã ra đời – như viên gạch đầu tiên đặt nền móng cho con đường giáo dục, nghiên cứu và tâm lý học mà bà theo đuổi đến hôm nay.
Ngôi trường khởi đầu từ câu hỏi: Làm sao để con được lớn lên hạnh phúc?
“Em Bé Hạnh Phúc” không được hình thành từ một bản kế hoạch kinh doanh, mà từ những trăn trở rất cá nhân của một người mẹ về môi trường giáo dục đầu đời của trẻ. Làm thế nào để con không chỉ được chăm sóc an toàn, mà còn được tôn trọng, được lắng nghe và được phát triển đúng với nhịp riêng của mình?
Ban đầu, nhà trường được xây dựng trên nền tảng phương pháp Montessori, với sự chú trọng vào tính độc lập, khả năng tự học và môi trường học tập được chuẩn bị kỹ lưỡng. Tuy nhiên, càng làm giáo dục, càng nghiên cứu sâu về sự phát triển tâm lý trẻ em, bà Thùy Dung nhận ra rằng không có một phương pháp nào là “đủ” nếu tách rời bối cảnh văn hóa gia đình và xã hội.

Từ giáo dục trẻ em đến nghiên cứu tâm lý cha mẹ
Một bước ngoặt quan trọng trong hành trình của bà là sự chuyển hướng nghiên cứu từ tâm lý trẻ em sang tâm lý cha mẹ. Theo bà, giáo dục nhà trường sẽ khó đạt hiệu quả nếu thiếu sự đồng bộ với gia đình. Trẻ em không lớn lên trong lớp học một cách tách biệt, mà trong một hệ sinh thái gồm gia đình – nhà trường – xã hội.
“Muốn giáo dục tốt trẻ, trước hết cần hiểu và hỗ trợ cha mẹ”, bà Thùy Dung chia sẻ. Chính từ nhận thức này, bà lựa chọn theo đuổi con đường nghiên cứu chuyên sâu về tâm lý cha mẹ, đặc biệt là sức khỏe tinh thần và năng lực làm cha mẹ trong bối cảnh hiện đại.
Quan điểm này cũng trở thành triết lý cốt lõi trong mô hình giáo dục tại “Em Bé Hạnh Phúc”: giáo dục không chỉ là phương pháp, mà là văn hóa được nuôi dưỡng từ gia đình đến nhà trường.
Quay về “cái gốc” để đi xa hơn
Không đóng khung trong một trường phái giáo dục, “Em Bé Hạnh Phúc” dần phát triển theo hướng tích hợp: kế thừa những giá trị bền vững của giáo dục truyền thống, đồng thời tiếp cận các phương pháp giáo dục hiện đại trên nền tảng khoa học tâm lý.
Nhà trường tăng cường hoạt động trải nghiệm, học qua dự án, tạo ra một “xã hội thu nhỏ” trong không gian học đường. Ở đó, mỗi đứa trẻ được xem là trung tâm của các hoạt động, được tham gia, được thử sai, được hợp tác và học cách sống cùng người khác.
Giáo dục không chỉ diễn ra trong giờ học, mà trong từng tương tác, từng mối quan hệ, từng tình huống đời sống được thiết kế phù hợp với lứa tuổi.
Hành trang vào tiểu học: vững vàng, hạnh phúc và tử tế
Mục tiêu mà “Em Bé Hạnh Phúc” hướng đến không phải là đào tạo những đứa trẻ “đi trước chương trình”, mà là chuẩn bị một hành trang vững vàng để trẻ bước vào tiểu học: nền tảng cảm xúc ổn định, kỹ năng xã hội phù hợp, khả năng tự lập và thái độ học tập tích cực.
Quan trọng hơn, đó là những đứa trẻ biết yêu thương, biết tôn trọng và biết sống tử tế – với bản thân và với người khác.
Từ một ngôi trường mầm non song ngữ, “Em Bé Hạnh Phúc” đã trở thành điểm khởi đầu cho một hành trình dài hơn: hành trình làm giáo dục gắn với nghiên cứu khoa học, lấy gia đình làm nền tảng và lấy con người làm trung tâm.
Ở đó, một người mẹ đã bước ra khỏi vai trò cá nhân để trở thành nhà giáo dục, nhà nghiên cứu và chuyên gia tâm lý, nhưng vẫn giữ trọn vẹn câu hỏi ban đầu: Làm sao để trẻ em được lớn lên hạnh phúc?
Để lại một bình luận